Đến nhà người yêu chơi lần đầu, thấy bức ảnh treo trên tường, tôi 'bỏ chạy mất dép'

Mình xin phép chia sẻ câu chuyện tâm sự Đến nhà người yêu chơi lần đầu, thấy bức ảnh treo trên tường, tôi ‘bỏ chạy mất dép’ được mình sưu tầm và chọn lọc. Các bạn đọc có gì nhận xét nhé


Đến nhà người yêu chơi lần đầu, thấy bức ảnh treo trên tường, tôi ‘bỏ chạy mất dép’

Tôi biết mình không xứng đáng với anh nên không dám nghĩ đến chuyện gặp gỡ người thân của anh.

Tôi và anh yêu nhau được 2 năm thì tính chuyện đưa nhau về ra mắt gia đình. Thực ra, khi gặp anh, tôi đã từng trải qua một mối tình không mấy vui vẻ gì, đau khổ nhiều hơn là hạnh phúc. Tôi biết mình không xứng đáng với anh nên không dám nghĩ đến chuyện gặp gỡ người thân của anh. Tôi cũng muốn dành thời gian để quên đi mối tình oan trái đó, đó là mối tình mà đến tận sau này vẫn đau đáu trong mỗi giấc ngủ.

Nhưng ở bên anh, anh yêu thương và quan tâm tôi rất nhiều. Tôi dần bị cảm hóa và đã nhận ra, được ở bên cạnh anh và sống với anh cả đời chính là hạnh phúc của cuộc đời tôi. Và tôi quyết định nhận lời về ra mắt bố mẹ anh, cũng là bắt đầu những ngày tháng sống vui vẻ, hạnh phúc, quên đi quá khứ đã từng làm tôi vấy bẩn cuộc đời.

Ngày đó đến, tôi chuẩn bị quà cáp, chuẩn bị những thứ mà bố mẹ anh thích kèm theo đó là sắm cho mình bộ trang phục chỉn chu, kín đáo. Tôi hi vọng khi gặp bố mẹ anh, tôi sẽ ghi được điểm ngay lập tức. Anh nói bố mẹ anh cũng rất hiền lành, không câu nệ. Tôi cũng chỉ hi vọng họ vui vẻ, vồn vã vì tôi rất sợ phải đối diện với người lớn tuổi.

Hai đứa vui vẻ lên đường từ thành phố về nhà anh, cũng không quá xa nhưng đủ để cả hai tâm sự những kỉ niệm đã trải qua cùng nhau. Vừa về đến nhà bạn trai, đập vào mắt tôi là căn phòng khách sang trọng, lộng lẫy, giàu có và bức ảnh treo trên tường. Tôi suýt ngục gã khi nhìn thấy bức ảnh gia đình anh treo ở đó và người đàn ông trong bức ảnh. Không cẩn phải nói tôi cũng hiểu đó là bố anh. Trời ơi, đó là người đàn ông tôi đã từng si mê, từng yêu điên dại. Đó là người đàn ông tôi căm hận cả đời này, căm hận chính bản thân mình vì đã sa chân lầm lỡ. 

Tôi không tin số phận lại cay nghiệt với mình như vậy. Ngày đó tôi ở ngoài Bắc, yêu bố anh vì những chuyến công tác của ông vậy mà bây giờ khi đã bỏ vào trong Nam, gặp anh và yêu anh tôi lại phải chịu cảnh khổ sở thế này. Hóa ra, ông trời không cho tôi được quên đi quá khứ, được hưởng cuộc sống hạnh phúc. Đến bây giờ, ông trời vẫn bắt tôi phải lãnh hậu quả mà tôi đã gây ra. Ngày đó yêu bố anh, dù tôi biết ông đã có gia đình nhưng tôi vẫn không từ bỏ chuyện tình cảm này. Cho đến khi tôi nhận ra người đàn ông ấy chỉ lợi dụng tôi, tôi mới thực sự đau khổ. Tôi đã sai lầm nhưng kịp từ bỏ và phải vài năm sau mới bắt đầu tình yêu mới với anh. ‘Oan gia ngõ hẹp’ để bây giờ tôi phải đối diện với cảnh tượng đau khổ này.

Không thể đứng vững cũng không biết nên làm gì trước hoàn cảnh này, tôi vội lao đi như một cơn gió, bỏ mặc tất cả, bỏ cả anh ở lại. Tôi biết mình không thể sống dối lừa anh, rồi anh cũng sẽ biết sự thật này. Thôi thì thà rằng tôi từ bỏ còn hơn chứ không muốn phải đối diện với nỗi đau thêm lần nữa cũng không muốn rơi vào bể khổ dù anh có bỏ qua tất cả để yêu tôi. Điều đó cũng không thể nào vì tôi đâu thể cứ ám ảnh quá khứ mà sống bên anh, anh cũng đâu thể hi sinh mối quan hệ cha con để đón nhận tôi được. Tình yêu dù có lớn bằng mấy thì tôi cũng sẽ thua nghịch cảnh.

Tôi không biết sau 2 lần vấp ngã, cuộc đời tôi sẽ ra sao. Tôi muốn dừng lại tất cả chuyện yêu đương với anh, tôi đổi số điện thoại và không còn muốn nghĩ đến một mối quan hệ nào nữa. Không biết bao nhiêu năm nữa tôi mới có thể có được một tình yêu thực sự chân tình? 
Theo VietNamNet.

Cảm ơn bạn đã ghé thăm website gtruyen.com. Hãy tham gia đăng ký tham viên và đóng góp chia sẻ những truyện hay nhé. Nếu có gì không hài lòng với bài viết của mình thì hãy bình luận phía dưới nhé !!!