Người Vợ Nô Lệ - Tình yêu đau thương

Nội Dung Truyện : Người Vợ Nô Lệ

Đây là quyển hai của chủ đề TÌNH YÊU ĐAU THƯƠNG . Chú ý: Có H:V
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, H nặng.
Có ai có thể quyết định được xuất thân của mình đâu. Cô sinh ra trong một gia đình ích kỉ, toàn kẻ tham lam thế này cũng đâu phải do cô mong muốn, họ tham lam cũng đâu có nghĩa bản thân cô là người tham lam!?

Cứ nghĩ họ ích kỉ chỉ lo tư lợi, không ngờ càng không màng nhân tình, bắt cô bán đi để trả nợ.

Chương 1: Mở đầu

#BooMew

Cô tên là Tư Noãn Noãn, năm nay 20 tuổi là con của người vợ trước của Tư Khả Minh. Năm Tư Noãn Noãn vừa sinh ra, cũng chính là ngày mẹ cô qua đời vì khó sinh. Ba cô, Tư Khả Minh yêu thương mẹ cô Châu Tiết San cũng vì thế đổ mọi tội lỗi lên đầu Tư Noãn Noãn. Tư Noãn Noãn bị đưa cho ông bà nội chăm sóc đến năm Tư Noãn Noãn hai tuổi mới về ở với Tư Khả Minh.

Năm Tư Noãn Noãn bốn tuổi, Tư Khả Minh đã cưới vợ khác, người vợ này ngoài mặt yêu thương Tư Noãn Noãn nhưng trong lòng lại rắn rết, bày đủ trò khiến cho Tư Khả Minh ngày một ghét Tư Noãn Noãn hơn.

Một năm sau, Tư Chân Châu ra đời. Khác với Tư Noãn Noãn, Tư Chân Châu dành mọi yêu thương của tất cả mọi người ngay cả người ba mà Tư Noãn Noãn thầm ao ước được ôm hay hỏi han cũng chạy đến cưng chiều Tư Chân Châu.

Và cũng những ngày đó, cuộc sống không bằng một con ở của Tư Noãn Noãn trong Tư Gia bắt đầu.

••••••

Anh tên là Lê Bá Sâm, năm nay 30 tuổi. Sinh ra trong gia đình hào môn ngậm thìa vàng từ lúc sinh ra. Tính tình cực xấu xa.

Vô tình chơi đùa, nhưng Tư Gia có nhị tiểu thư chảnh chọe điêu ngoa đặt cược thua lớn, Lê Bá Sâm không ngần ngại truy tội. Tư Gia vì sợ quá, bán luôn đứa con gái lớn Tư Noãn Noãn xin tha.

Lê Bá Sâm cũng không ngần ngại nhận lấy người con gái bị gia đình bán đi kia, và bắt Tư Gia phải ký cam kết cả đời này không nhận lại Tư Noãn Noãn cũng như cả hai không liên hệ gì với nhau.

Lê Bá Sâm, là người rất khinh thường những kẻ tham lam điêu ngoa vì thế trong mắt anh Tư Noãn Noãn cũng là những người đó!

Lê Bá Sâm không ngần ngại mà dày vò Tư Noãn Noãn!

•••••

Bắt đầu bắng cuộc hôn nhân hợp đồng, dày vò Tư Noãn Noãn cũng chính là thú vui duy nhất của Lê Bá Sâm, liệu Lê Bá Sâm có thay đổi tính tình theo thời gian không? Hay liệu Tư Noãn Noãn có mãi nhẫn nhịn Lê Bá Sâm không?

Mời các bạn đọc tiếp ở chương tiếp theo.

Đừng quên Like và Vote ủng hộ Boo nha!

Chương 2: Tiện Nhân

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

#BooMew

Trong màn đêm mưa tuông ròm rả, một phụ nữ đang trong phòng sinh. Tiếng la thét giữa màn đêm kèm theo tiếng mưa gió tạo nên âm thanh quỷ dị.

" Ráng lên… Chị mạnh nữa lên… "

" A… "

" Ráng nữa đi chị! Thấy đầu rồi! "

" A… " Sản phụ trong đẻ hơn 8 tiếng sắp kiệt sức thở phì phò ráng rặn.

Ý chí của cô rất rõ, cô muốn đẻ đứa bé ra dù bằng mọi giá, hay dùng chính mạng sống của cô.

Người phụ nữ xinh đẹp, miệng lẩm bẩm giữa trời mưa to.

" Xin cho… Con…con của con đư…ợc ra đời bình…an! Con nguyện dùng chính… Mạng sống… Mình để đổi… Lấy… Đứa Bé… A…" Sản phụ xinh đẹp ấy dùng hơi thở cuối cùng mà lẩm bẩm, không biết do ông trời nghe được hay chính cô quyết tâm mà đứa bé sau tiếng thét của cô đã " Oa Oa " khóc lên.

Người phụ nữ xinh đẹp đó, mở to mắt nhìn con, khóe mắt ứa ra dòng nước mắt rồi lại thiếp đi vĩnh viễn.

" Nhanh lên! Nhịp tim giảm! "

" Máy trợ tim đâu… "

"… "

Tư Khả Minh ôm đứa con vừa mới sinh ra đỏ hỏm ngồi bên ngoài chờ. Hơn 10 phút sau rốt cuộc Bác sĩ cũng đi ra.

Họ chỉ để lại một câu.

" Chúng tôi đã cố gắng hết sức! Xin chia buồn cùng gia đình! "

Tư Khả Minh khóc rống lên, tay siết chặt đứa bé, nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn còn ngủ kia.

" Tại mày! Tại mày! Đồ sao chổi! Tại mày… Mày chết đi chết đi! "

Dứt câu khi ông buông đứa bé từ trên cao rơi xuống, một bác sĩ đã vội chạy tới ôm lấy đứa bé.

Tư Noãn Noãn khóc rống lên, bác sĩ ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tư Khả Minh nói.

" Anh làm cha cái kiểu ghi vậy? Nó là con của anh! "

Tư Khả Minh như mất khống chế la lên.

" Tôi không có đứa con sát mẫu như nó! " dứt câu ông hung hăng rời đi.

•••••

Do Tư Noãn Noãn danh chính ngôn thuận là con của Tư Khả Minh nên có không muốn nuôi vẫn bị pháp luật bắt nuôi.

Ông chỉ ôm lấy nó lúc có công an ở đó đi về! Về đến nhà đặt Tư Noãn Noãn xuống, nhìn ông bà nội Tư Noãn Noãn chính là cha mẹ ông, ông nhíu chặt mày hung hăng nói.

" các ngươi đem nó về quê nuôi đi! Tôi sẽ đưa tiền! Ở đây chỉ thêm chướng mắt! "

Ông bà nội tuy nhìn không ưa Tư Noãn Noãn nhưng nghe đến tiền cũng hung hăng gật đầu nhận.

Nuôi sao? Cho sữa lúc đói rồi bỏ nằm trong nôi! Không nói chuyện cũng không hỏi hang vui đùa gì!

Nuôi sao?

" Mày uống ít thôi! Uống nhiều quá mai nhịn! "

" Đồ con hoang này! "

" Tao đánh chết mày! " từng vết roi vung xuống mông Tư Noãn Noãn năm cô mới biết đi!

Tư Noãn Noãn sinh ra không hề có được tình thương của gia đình! Mẹ lại mất! Có Cha cũng như không!

Ông bà hai bên nội ngoại chán ghét Tư Noãn Noãn! Ông bà nội thì trọng nam kinh nữ, còn ông bà ngoại thì ghét cô vì chính cô hại chết con gái họ.

Nhưng… chỉ là hai năm sau khi Tư Khả Minh đi xét duyệt tài sản của mẹ Tư Noãn Noãn, ông giật mình nhìn! Toàn bộ tài sản đều đứng tên Tư Noãn Noãn!

Nên càng ngày ông càng chán ghét Tư Noãn Noãn! Nhưng nếu muốn chiếm tài sản đó! Ông phải nuôi dưỡng Tư Noãn Noãn. Và bắt Tư Noãn Noãn ký vào giấy tờ kia.

•••••

Năm Tư Noãn Noãn hai tuổi, cũng chính là năm Tư Khả Minh phát hiện tài sản đều đứng tên cô! Nên ông nhận Tư Noãn Noãn về nuôi! Lấy cớ bồi dưỡng tình cảm cha con nhưng thật ra chỉ là đề che mắt thiên hạ thôi.

Tư Noãn Noãn! Cái tên này khômg phải do ông đặt mà chính mẹ cô Châu Tiết San đặt cho! Cũng không biết do bà biết bà sắp chết hay sao nhưng chính bà đã làm hết thảy mọi thứ chỉ để cho Tư Noãn Noãn có một cuộc sống tốt hơn cho dù bị đuổi.

•••••

So với những đứa trẻ khác, Tư Noãn Noãn ốm hơn rất nhiều nhưng gương mặt cô giống như mẹ cô vậy rất xinh đẹp! Không ít người thấy mà trầm trồ khen ngợi.

Cô rất thông minh, có lẽ do ông bà nội hay la rầy trách mắn mà chính cô mới hai tuồi đã biết tự đi tắm, biết nói nhỏ nhẹ nịnh nọt nhưng cô lại nhát gan! Trên người cô khi được chuyển đến nhà Tư Khả Minh, đã chịu không ít dày vò lúc ở dưới nên những vết roi vết máu vết thương cũ đè ra vết thương mới bê bết! Chỉ là Tư Khả Minh một câu cũng không nói, một câu cũng không để ý.

•••••

Năm Tư Noãn Noãn bốn tuổi! Mẹ mới vào cửa! Nhưng chưa bao giờ Tư Noãn Noãn gọi bà ta là mẹ! Dù Tư Khả Minh đánh mắng chửi cô nhiều ra sao, một câu Tư Noãn Noãn cũng không gọi!

Tuyết Sương Anh ngoài mặt yêu thương Tư Noãn nhưng khi không có Tư Khả Minh lại…

" Đồ con hoang! Không lo đi làm việc đi! "

" Mày nghĩ mày là đại tiểu thư sao? "

" Mày như mẹ mày vậy đều là tiện nhân! "

" Mày nhìn gì tin tao móc mắt mày ra không? "

" Mày nhanh đi giặt đóng đồ đó đi! Không giặt sạch đêm này đừng mơ ăn cơm! "

" Mày nghĩ ba mày tin mày hay tin tao mà muốn đi cáo trạng! "

" Hiện tại tronh bụng tao mới là đại tiểu thư! Mày chỉ là con chó thôi! "

" Nhanh quét nhà đi! Mày muốn cha mày chửi à! "

Đến khi Tư Khả Minh đi làm về Tuyết Sương Anh giả vờ cầm chổi vơ vơ quét.

Tư Khả Minh nhíu mày đi tới đỡ Tuyết Sương Anh nói.

" Đang bụng bầu! Em cần gì cực khổ vậy! " dứt câu nhìn sang Tư Noãn Noãn quát to.

" Mày để cho dì mày bụng bầu bì quét dọn kiểu này sao? "

Tuyết Sương Anh cười thầm nhưng giả vờ khuyên.

" Thôi thôi! Nó còn nhỏ anh đừng là nó nữa! "

Miệng thì bênh nhưng thật ra càng đổ dầu vào lửa! Tư Khả Minh càng hận ý với Tư Noãn Noãn.

Đừng quên Like và Vote ủng hộ Boo nha!

Chương 3: Tư Gia Rác Rưởi

#BooMew

" Em đừng có hiền quá! " Tư Khả Minh khẽ quát nhẹ Tuyết Sương Anh.

Trong lòng ông, tự thấy Tuyết Sương Anh quá hiền nên mới bị một đứa bé ức hiếp như vậy.

Tuyết Sương Anh giả vờ khổ sở nói.

" Em chính là muốn làm tròn bổn phận thôi! Em không muốn những người hàng xóm xung quanh họ lại dị nghị! " mấy lần bà la mắng Tư Noãn Noãn xong, đều bị mấy bà hàng xóm bàn tán, may mắn chính là Tư Khả Minh lại không tin lời của những người đó.

Tư Khả Minh nhíu mày nói.

" Dị nghị ai dám? " ông đảo mắt sang Tư Noãn Noãn bên kia đang quét nhà, đi tới trước mặt Tư Noãn Noãn tát một cái vào mặt quát lên.

" Là mày đi ra ngoài nói lung tung gì phải không? Tao cho mày ăn uổng quá mà! " bốp bốp " " từng cái tát như trời giáng đổ xuống má của Tư Noãn Noãn mới năm tuổi.

Tư Noãn Noãn khóc rống lên, càng khóc Tư Khả Minh càng ra tay nặng, đến khi Tư Khả Minh thật sự đánh sắp chết Tư Noãn Noãn, Tuyết Sương Anh mới đi tới kéo ra.

Nếu Tư Noãn Noãn mà chết, bà có khác gì phải làm hết toàn bộ việc nhà không! Bà đâu ngốc tự mình ôm cả đóng việc!

Tuyết Sương Anh nhẹ giọng khuyên nhủ.

" Thôi anh! Đừng đánh nó nữa! Em không muốn người ta bảo em là người mẹ độc ác đâu. "

Tư Khả Minh ánh mặt sắc bén nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn quát.

" Lần sau tao mà nghe dì mày bị người ta nói lung tung! Tao sẽ giết chết mày! " sau đó Tư Khả Minh lại nhẹ nhàng đỡ Tuyết Sương Anh vào.

Tư Noãn Noãn nằm dưới đất run rẩy sợ hãi còn Tuyết Sương Anh được đỡ len lén xoay đầu lại nhìn Tư Noãn Noãn nằm trên đất môi khẽ câu lên cười am hiểm.

•••••

Không bao lâu đứa bé trong bụng Tuyết Sương Anh cũng ra đời! Không như sự kỳ vọng của Tư Khả Minh, đứa bé là một bé gái xấu xí! Nhưng đối với Tư Khả Minh, ông xem đây là đẹp, đẹp hơn cả Tư Noãn Noãn.

Tư Khả Minh lúc nào cũng.

" wow cục cưng của ba đẹp quá! "

" Trên đời này làm gì có ai đẹp bằng con của ta. "

" Tư Chân Châu con cưng của ta. "

Vốn Tư Khả Minh và Tuyết Sương Anh định đặt là tên Tư Trân Châu nhưng là lại viết sai chính tả nên thành Chân Châu.

( Năm 3xxx, nhà nước quy định một khi đặt tên vĩnh viễn không được đổi. Nên Tư Chân Châu vĩnh viễn cũng là Tư Chân Châu #Boo cố ý đó hố hố.)

•••••

Tư Noãn Noãn phải lên sáu mới được đi học mẫu giáo! Nguyên nhân cũng chính là nhờ người cha tốt bụng của cô Tư Khả Minh ban tặng.

Ông không định để Tư Noãn Noãn đi học đâu, vì Tư Noãn Noãn thông minh đến nổi chính ông chán ghét đến muốn giết Tư Noãn Noãn nhưng là bởi vì sợ ngồi tù thôi.

Tư Noãn Noãn từ lúc chuyển đến Tư Gia ở, cô chưa từng bước ra khỏi căn nhà cũng như là được giao du với bất kỳ ai. Cũng do cuộc sống mà tạo nên một Tư Noãn Noãn ngày một mạnh mẽ hơn.

Không đi học thì cô lại ở nhà tự học nên cũng biết ít chữ, vô tình đang quét sân đọc một bài thơ con hàng xóm học, người hàng xóm tốt bụng báo cho trường học gần đó nên giáo viên đã tới vận động.

Ngày Tư Noãn Noãn được Tư Khả Minh đồng ý cho đi học cũng là ngày Tư Noãn Noãn chịu không ít nhưng vết thương trên người.

Nhưng là người khó chịu nhất cũng chính là Tuyết Sương Anh, Tư Noãn Noãn mà đi học ai sẽ làm việc nhà! Nên bà càng cố ý bắt bẻ làm khó Tư Noãn Noãn.

•••••

Bốn năm sau, Tư Noãn Noãn mười tuổi, quần áo đi học do hàng xóm cho.

Tư Chân Châu thì lại khác từ trên đầu đến gót chân toàn bộ đều là hàng hiệu.

Mới sáu tuổi, Tư Chân Châu hoàn toàn học được tính của Tuyết Sương Anh mà không xem Tư Noãn Noãn là chị! Xem cô là người ở.

Nói chính xác, Tư Gia chỉ có một đứa con gái duy nhất và một con ở đợ.

Cuộc sống của Tư Noãn Noãn vốn dĩ còn không bằng một người ở đợ, nếu thời này có chế độ nô lệ thì chắc chắn Tư Noãn Noãn chính là nô lệ của Tư Gia.

Làm gì có người ở đợ nào làm việc không có tiền? Còn bị đánh bị chửi?

Nhưng là Tư Noãn Noãn cũng đã quen với cái nhà Tư Gia Rác Rưởi này rồi! Nên bị đánh hay bị hành hạ Tư Noãn Noãn đều không bận tâm! Cô muốn sống…

••••••••••••••••

Chương 4: Ước gì… Có ai đó cứu tôi thoát khỏi nơi này

#BooMew

Bởi vì cuộc sống quá hà khắc đối với Tư Noãn Noãn, cho dù là một người có thông minh tài giỏi ra sao thì cũng bất lực với gia đình như vậy.

Tuyết Sương Anh và Tư Khả Minh bóc lột sức lao động của Tư Noãn Noãn triệt để. Ban ngày đi học về, mọi việc nhà từ trên xuống dưới chính một mình Tư Noãn Noãn làm. Đã thế ngày nào cũng bị la mắng, đôi khi còn đánh đập bầm tím cả người của cô.

Tư Noãn Noãn nhẫn nhục mà sống, cô biết làm gì để thay đổi số phận khi những người đó chưa từng xem cô là thành viên trong gia đình. Không phải cô không có ý định bỏ trốn, nhưng mỗi lần bỏ đi lại bị bắt về đánh đập tàn nhẫn. Một lần, hai lần lại ba lấn, cả người cô đau nhói nhức nhối.

Cứ như thế sống qua ngày, sống như một kẻ vô hình trong chính căn nhà của người cha đẻ cô.

•••••

Mười năm sau.

Tư Chân Châu ( 16 tuổi) từ bên ngoài bước vào phòng Tư Noãn Noãn quát lên.

" Đâu rồi? ** má! Chị làm đách gì tôi kêu nãy giờ không ra? " vừa nói vừa hung hăng mở mấy quyển sách trên bàn Tư Noãn Noãn, lại dùng bút lông tô tô lên.

Tư Noãn Noãn ( 20 tuổi) bụng đau đến không chịu được, vừa nghe tiếng Tư Chân Châu, giọng yếu ớt nói.

" Em đi một mình đi, hôm nay bụng chị không khỏe. " mặc dù là chị em, nhưng Tư Chân Châu chưa bao giờ xem cô là chị cả, thẩm chí còn vô cớ gây sự với cô nữa là. Hôm nay cũng như mỗi tuần kể từ Tư Chân Châu 15 tuổi đến nay, thì một tuần Tư Chân Châu lại đi bar ba đến bốn lần, mỗi lần đi đều bắt Tư Noãn Noãn đi theo xỉ nhục.

Hôm nay, cũng không biết cô ta đang tính toán gì nhưng mà lại chủ động đến tìm cô. Nhưng thật sự Tư Noãn Noãn đang đau thật.

Tư Chân Châu khẽ nhíu mày nhìn chằm chằm vào phòng vệ sinh, môi khẽ câu lên nói.

" Ngu ngốc. " vốn đếch muốn tới nơi này, nhưng vì Tư Khả Minh nói phải kêu Tư Noãn Noãn đi cùng, cô mới đi tới. Chính là đang muốn cho Tư Noãn Noãn diện cớ không đi được, nhưng lại không nghĩ tới ông trời lại giúp cô.

Tư Chân Châu vừa đi ra vừa thầm nói " Ngu ngốc vĩnh viễn cũng không khá hơn được! Thông minh tài giỏi xinh đẹp hơn tôi thì sao? Không phải cũng chỉ là một đứa không cha không mẹ yêu thương sao?" hahaha.

Vừa ra khỏi phòng Tư Noãn Noãn, Tư Chân Châu bước thẳng đến phòng khách, hai mắt sắc bén chuyển thành đỏ ửng nói.

" BaBa, chị ấy bảo không đi, còn nói nếu ép chị ấy… Ahuhu chị ấy sẽ đánh con chết… "

Tư Khả Minh vừa nghe, mày nhíu chặt tức giận, nhưng vì sợ làm Tư Chân Châu giật mình nên ông nén lửa giận xuống khẽ xoa đầu Tư Chân Châu nói.

" Kệ nó đi! Chính nó ngu ngốc mới không đi thì chịu thôi. Chúng ta đi thôi. "

Vừa nói vừa lôi kéo Tư Chân Châu và Tuyết Sương Anh đi, do ông không để ý gì nhiều nên đã không trông thấy Tư Chân Châu và Tuyết Sương Anh nhìn nhau cười am hiểm.

Tư Khả Minh trong lòng cực khó chịu, thầm nói nào về nhất định phải dạy dỗ thật tốt Tư Noãn Noãn mới được.

•••••

Tư Noãn Noãn trong phòng không biết bản thân sắp bị bán đi, chỉ khẽ nằm cheo veo trên giường ôm chặt bụng, đau quá… tại sao tháng này đến lại đau như vậy chứ?

Cô không biết làm gì ngoài ôm bụng xoa xoa, thuốc giảm đau một viên cô cũng không có, mỗi lần bệnh hay đau gì, Tư Khả Minh đều mời bác sĩ đến khám cho cô, tuy ông ta cứu cô nhưng cũng đâu phải nhận không công.

Mỗi lần hết bệnh, công việc cô làm càng nhiều hơn trước đây vài lần, lại thường hay bị đánh.

Lúc còn bé, Tư Noãn Noãn còn mong muốn có một người cha, nhưng hiện tại cô lại cảm thấy thật tốt khi không có cha, cứ xem như cô đang đi làm cho một gia đình thích M là được.

Tư Noãn Noãn vừa ôm bụng, môi khẽ mấp máy nói.

" Ước gì… có ai đó cứu tôi thoát khỏi nơi này. "

Chương 5: Lê Thị sẽ của cô

#BooMew

Tư Chân Châu cùng với Tư Khả Minh và Tuyết Sương Anh đi dự tiệc của các tập đoàn công ty lớn, ở đây không phân biệt công ty lớn hay nhỏ miễn là thu nhập hơn 10 tỷ một năm là được. Tư Gia, Tư Khả Minh là một người cha rác rưởi đối với Tư Noãn Noãn, đầu óc cũng không gọi gì là quá thông minh, bản thân vốn ở quê nhưng khi lớn lên Thành Phố học vô tình quen được mẹ Tư Noãn Noãn, Châu Tiết San.

Bà là đại tiểu thư nhà giàu, nhưng lại yêu một sinh viên nghèo. Hai người đến với nhau vì tình yêu xây dựng sự nghiệp một tay đều do bà dựng nên, vì thế rất nhiều công ty đang hợp tác với Tư Khả Minh, Tư Thị bây giờ đều một tay Châu Tiết San giúp, cũng do như vậy, hôm nay tiệc lớn Tư Khả Minh mới muốn đưa Tư Noãn Noãn theo.

••••••

Buổi tiệc bắt đầu, các thiếu gia tiểu thư thì có chỗ chơi riêng, còn các Tổng Giám Đốc và phu nhân của họ cũng có chỗ riêng.

Tư Chân Châu sinh ra đã từ trong nhung lụa, được Tư Khả Minh và Tuyết Sương Anh cưng chiều hết mực, lúc này đang ung dung tự tại ngồi đắc ý trên bàn kêu số.

Trò chơi rất đơn giản, người nào đặt cược trúng số kêu người đó thắng. Ví dụ: Cô A đặt 10, cô B đặt 2, và một bên là số tiền của họ cược, bao nhiêu thì tùy, không buộc phải theo nhau. Nếu người kêu số kêu 2 thì người A phải trả cho người B kia là số tiền họ cược x 10 họ đặt. và ngược lại cũng vậy.

Từ nãy tới giờ Tư Chân Châu đắc ý, vì cô chơi 5 bàn thắng luôn 5 bàn. Sinh ra trong một gia đình tham lam lại cặn bã, Tư Chân Châu học không ít thói xấu, môi khẽ câu lên nhìn tiểu thư của Lâm Thị bị thua đến thảm hại kia nói.

" Ngu dốt thì sống theo cách của ngu dốt đi. Còn bày đặt cá cược đách gì? " dừng một chút giọng càng thêm mỉa mai nói.

" Lâm Thị nghe đâu rất giàu có nhiều tiền mà, hay là chúng ta đặt cược lớn đi, đem Lâm Thị và Tư Thị ra cược đi, ai thắng, thì là của người đó. Thế nào? " Tư Chân Châu nheo mắt lại, môi càng thêm sâu cười nói.

" Há Há hay cô không dám! Thì ra tiểu thư đình đình đám đám của Lâm Thị lại là một đứa vô dụng nhát gan như thế sao?"

Cô bé bị gọi là tiểu thư Lâm thị tên là Lâm Minh Ly, hai mắt ửng đỏ sợ hãi nhìn Tư Chân Châu, Tư Chân Châu còn nhếch mép cười khinh bỉ nói.

" Cô phải chơi ván này! Không chơi thì đừng hòng bước khỏi đây! "

Lời nói Tư Chân Châu vừa dứt. Kéo theo bao nhiêu ánh mắt to mò đến. Tư Chân Châu còn đắc ý, nhưng chưa được bao lâu lại bị một bóng người cao to tuấn soái khách dành mất hào quang hay ánh mắt.

Người đàn ông đi nhanh đến bên cạnh Lâm Minh Ly nhíu mày hỏi.

" Sao thế? " giọng trầm thấp nhưng lại vô cùng ấm áp vang lên.

Tư Chân Châu hai mắt mở to mê đắm vẻ đẹp của người đàn ông cao to đấy. Chính là còn chưa được ngắm bao lâu, Lâm Minh Ly đã ôm chặt người đàn ông đấy ú a ú ở kể chuyện xảy ra. Người đàn ông cao nho nheo mắt nguy hiểm nhìn Tư Chân Châu, như suy nghĩ gì đó môi khẽ câu lên nói.

" Được. Tôi thay Minh Ly chơi với cô. " dứt câu cả đám thiếu gia tiểu thư ở đây hít một ngụm khí lạnh.

Tư Chân Châu hai mắt trợn to, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

" Được. Vậy anh định cược gì? "

" Nếu cô thắng, Lê Thị sẽ là của cô. Còn ngược lại Tư Thị sẽ là của tôi. "

Tư Chân Châu hai mắt mở to ra vui sướng, Lê Thị là tập đoàn gì ai mà không biết. Chính là không nghĩ tới nếu thắng sẽ là của cô. Môi Tư Chân Châu khẽ nhếch lên nói.

" Được. Anh đừng hối hận. "

Xung quanh có bàn tán, có người cười Tư Chân Châu. Trên thương trường ai mà không biết Lê Bá Sâm là một con cáo già, nhất là những trường hợp này! Anh ta sẽ không làm nếu anh ta không thắng, nhưng lần này vui rồi. Môi ai ở đây cũng khẽ câu lên thầm mắng Tư Chân Châu ngu ngốc.

Tư Chân Châu môi lại cứ cong lên vui sướng, cô tuy ngu ngốc hơn Tư Noãn Noãn kia nhưng chắc chắn cái trò kêu số này cô rất giỏi. Lúc nhỏ vì chơi cái trò này mà cô đã đánh Tư Noãn Noãn không biết bao nhiêu lần, nhớ tới những lần đó, môi Tư Chân Châu khẽ câu lên thầm nói.

" Lê Thị ơi Lê Thị qua hôm nay mày sẽ là của tao. "