Truyện ảnh hậu của chàng tổng chương 1 - 510

Có những loại đàn ông, chỉ dùng từ cặn bã cũng không đủ để mô tả.

image

Bạn có thể tưởng tượng được một tên tra nam trước ngày đăng kí kết hôn lại có thể vụng trộm yêu đương cùng cô gái khác không???

Bạn có thể tưởng tượng được cảnh cô gái chờ đợi vị hôn phu trước cửa uỷ ban, thế mà hắn không tới, cũng không nhắn gửi một lời, cô thì vẫn đứng chờ trong giá rét???

Đối mặt với người đàn ông gặp cảnh ngộ tương tự như cô, Tống Như chủ động đi đến: “Dương Tổng, nếu tạm thời ngài chưa tìm được cô dâu mới, chi bằng xem xét về tôi đi?”

Dương Gia Cửu bằng lòng, hai người lạ không quen từ đây trói chặt bên nhau.

Cô đối với anh không có tình yêu, cùng anh kết hôn chỉ là vì trả thù chồng chưa cưới.

Lại không ngờ tình yêu đến nhanh tựa vòi rồng……

Mười giờ đêm, Tống Như kéo cơ thể mệt mỏi say khướt trở lại căn hộ.

Sau tối nay cô sẽ kết hôn, cho nên mới tìm mấy ngưòi bạn tổ chức một party để từ biệt độc thân. Cô uống rượu hơi nhiều nên đầu óc choáng váng.

Tống Như co người nằm trên sofa nhắm mặt dưỡng thần, lại mơ hồ nghe được phòng tắm bên kia truyền đến tiếng động kỳ lạ, giống như tiếng thở gấp của người phụ nữ và đàn ông. Cô loạng choạng đi tới, dựa vào bên tường. Chợt có tiếng giục giã đầy hưng phấn của người phụ nữ vang lên.

“Lại nhanh hơn… Lại nhanh hơn nữa!”

Tiếng bạch bạch va chạm đầy xấu hổ chọc vào màng tai của Tống Như, sau đó thoáng ngừng lại. Máu trong người cô dường như đã đông cứng, bên tai chỉ còn lại có tiếng thở hổn hển của người đàn ông.

QUẢNG CÁOAdskeeper

Dân Hà Nội đua nhau mua đồng hồ cơ tự động giảm giá 50%
“Đừng đánh thức Tống Như, em mau mặc quần áo tử tế, anh đưa em về”. Người đàn ông khẽ nói với giọng khàn khàn.

“Sao nào? Anh sợ bị cô ta phát hiện ra chuyện của chúng ta à? Anh yên tâm đi, tối nay cô ta uống rất nhiều rượu… Ngày mai anh lại phải đi nhận giấy kết hôn với ca ta rồi, cho nên tối nay anh thỏa mãn em đi!”

Dương Vũ Mịch nâng đôi môi đỏ mọng, khóe mắt liếc nhìn về phía bóng người mờ mờ phía sau cửa phòng tắm kia, khóe miệng cong lên cười lạnh: Tống Như à, thế này thì cô cũng nên hết hy vọng rồi chứ? Như vậy đứa trẻ trong bụng tôi mới có thể có được một thân phận danh chính ngôn thuận!

Bên ngoài cửa phòng tắm, Tống Như cố nhịn không rơi nước mắt, lảo đảo lùi lại hai bước, khó khăn lắm mới chống tay vào tường, miễn cưỡng đứng vững được. Bàn tay cô buông thồng xuống bên người và siết chặt, sắc đỏ trên gò má đã mất sạch.

Cô vì người đàn ông này mà bỏ qua vị trí Hoa Đán đứng đầu, tặng lại cho Dương Vũ Mịch.

Thậm chí bởi vì một câu nói của hắn ta, cô đã dốc hết tất cả nguồn tài nguyên bên cạnh mình để nâng đỡ cho Dương Vũ Mịch nổi tiếng.

Nhưng bọn họ không ngờ lại… sớm lén lút quan hệ với nhau!

Trong phòng tắm, cuộc chiến kịch liệt vẫn còn tiếp tục. Sau một lúc lâu tiếng động mới dần dần nhỏ xuống.

Tống Như nhẹ nhàng quay lại nằm trên sofa, cố nén cảm giác đau đớn trong lòng.

Sau một lúc lâu, Dương Vũ Mịch kéo khuỷu tay của người đàn ông rời khỏi căn hộ.
QUẢNG CÁOAdskeeper

Bệnh vẩy nến biến mất trong 2 ngày với một phương pháp đơn giản

Rolex chơi lớn - Giảm đến 90% các loại đồng hồ bản sao cao cấp
Mà Tống Như trốn ở sau tấm rèm cửa sổ, tận mắt nhìn thấy hai người kia dính lấy nhau không rời ngồi lên xe, nỗi đau trong lòng của cô muốn vỡ òa, nước mắt đột nhiên tràn ra.

Người đàn ông kia không phải đã hứa hẹn với cô sẽ đi tới Ủy ban để nhận giấy chứng nhận kết hôn vào ngày mai sao? Hắn ta tính thu dọn cục diện này như thế nào?

Trong lòng Tống Như có cảm giác thê lương và châm chọc, gần như cả đêm không hề chợp mắt. Cô vừa đau đớn lại vừa căm hận. Ngày hôm sau, cô vẫn theo lời hẹn để lái xe đi tới Ủy ban, muốn biết Bùi Lạc Phong sẽ đối xử với cô thế nào!

Nhưng đến giờ hẹn mà cô vẫn không thấy bóng dáng của Bùi Lạc Phong đâu.

Tống Như đi qua đi lại trong hành lang chờ suốt một tiếng, cuối cùng nhận được một cuộc điện thoại: “Tiểu Như, khi Dương Vũ Mịch thay em huấn luyện người mới đã bị thương, bây giờ anh phải qua đó để xử lý. Về phần chuyện đăng ký, để hôm nào chúng ta…!!”

A… Anh ta nói thoải mái như vậy đấy.

Tống Như siết chặt điện thoại rồi dứt khoát cúp máy. Từ sau tối hôm qua phát hiện ra sự thật, cô đã không định kết hôn rồi! Hôm nào? Anh ta nằm mơ đi!

Nếu Dương Vũ Mịch còn quan trọng hơn tình cảm của cô và anh ta suốt mấy năm, vậy cô chúc cho đôi nam nữ đê tiện kia sống bên nhau tới răng long đầu bạc!
Tống Như xoay người muốn đi, nhưng tới cửa chợt phát hiện ra một chiếc xe sang trọng đột nhiên đổ lại ở cách đó không xa. Một người đàn ông với dáng vẻ cao lớn xuống xe, vừa đi về phía bên này, vừa giơ tay lấy chiếc kính râm trên sống mũi ra. Chiếc kính râm vừa được bỏ ra, vào giờ phút này dường như mọi vật trên thế gian đều trở nên buồn bả lu mờ.

Anh cho người ta một cảm giác áp lực vô cùng thần bí, giống như khí thế của một hoàng đế đập vào mắt vậy.

Tống Như lập tức nhớ ra bọn họ đã từng gặp mặt trong một hoạt động của thương hiệu. Anh ta là tổng giám đốc công ty Giải trí Đại Thiên, Dương Gia Cửu.

Bây giờ đã cách hai năm nhưng khí thế và phong thái của anh vẫn như trước. Bộ vest cắt ôm lấy người càng tôn lên dáng vẻ cao ráo của anh, trên người anh tản ra hơi thở cấm dục và xa cách.

“Tổng giám đốc, vẫn không liên lạc được với cô Mạc… Có cần phái người đi đón cô ấy không?” Trợ lý của Dương Gia Cửu khẽ hỏi thăm.

“Không cần, tôi sẽ không chờ một người phụ nữ mà ngay cả kết hôn cũng không thể tới đúng giờ.” Anh vừa dứt lời, sắc mặt thật sự không dễ nhìn, lộ vẻ lạnh lùng ép người.

QUẢNG CÁOMgid

Mỡ thừa vòng 2 sẽ tự động biến mất nếu mỗi sáng uống nước này

Bỏ ra 2 phút để đọc rồi làm theo! Quan hệ sẽ lâu gấp 10 lần

Bác sĩ: Vô tình phát hiện ra cách đơn giản quét sạch cao huyết áp
“Nhưng Chủ tịch hội đồng quản trị yêu cầu ngài phải kết hôn vào ngày hôm nay, bằng không…” Trợ lý càng nói càng nhỏ.

“Tôi cho anh hai mươi phút, tùy tiện dẫn một cô gái dnah giá qua đây cho tôi.” Anh không hề do dự đã lạnh lùng ra lệnh.

Tùy tiện à?

Mắt Tống Như léo sáng. Dương Gia Cửu muốn tìm một người phụ nữ bất kì để kết hôn, còn cô đang phải đối mặt với sự phản bội của người chồng chưa cưới, cũng cần tìm một người đàn ông có thể dựa vào, tát mạnh vào mặt của Bùi Lạc Phong!

Cô muốn nói cho Bùi Lạc Phong biết, cho dù không có anh ta, Tống Như cô cũng có thể tìm được một người đàn ông càng ưu tú hơn, làm cho anh ta phải hối hận!

Tống Như quyết định xong liền bước nhanh tới chỗ Dương Gia Cửu.

“Tổng Giám đốc Dương, nếu như anh tạm thời không tìm được cô dâu, hay là suy nghĩ tới tôi không? Tôi tự giới thiệu, tôi là Tống Như.”

Vào giờ phút này, thời gian dường như dừng lại. Dương Gia Cửu không khỏi nhíu mày, ánh mắt nhìn bóng dáng cao gầy đứng thẳng trước mặt.

Chương 2: Cô kết hôn rồi

Lại có người phụ nữ dám nói lời này với Dương Gia Cửu! Trợ lý ở bên cạnh trợn mắt nhìn… Cô gái này điên rồi à?

Mặc dù Tống Như đứng ở trước mặt Dương Gia Cửu mỉm cười, nhưng thật ra đang khẩn trương đến mức tim cũng muốn vọt lên tới cổ họng. Chỉ có điều một khi cô đã quyết định muốn làm chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không thay đổi.

Cho nên Tống Như ưỡn thẳng lưng, ép mình thản nhiên đón nhận ánh mắt uy nghiêm giống như của hoàng đế từ người đàn ông này.

“Tống Như?”

Đôi môi mỏng của Dương Gia Cửu chậm rãi khép mở, giọng nói vô vùng truyền cảm chậm rãi nói ra tên cô.
QUẢNG CÁOAdskeeper

Dân Hà Nội đua nhau mua đồng hồ cơ tự động giảm giá 50%

Tống Như siết chặt nắm tay lấy can đảm: “Đúng.”

Dương Gia Cửu quan sát người phụ nữ trước mặt, vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm nghị hoàn toàn không lộ ra cảm xúc, liếc mắt nhìn trợ lý và nói ra một câu đầy bất ngờ: “Đưa tài liệu của cô ấy cho tôi!”

Tống Như mím chặt đôi môi, ép xuống vui mừng trong lòng để chờ đợi quyết định cuối cùng của người đàn ông này.

Trợ lý không dám làm trái mệnh lệnh của Dương Gia Cửu, lập tức đưa tất cả tài liệu về Tống Như đặt lên tay anh.

Mấy phút sau, anh đứng ở cửa Ủy ban và nói với cô hai từ: “Có thể.”

Trong nháy mắt này, Tống Như mới thở phào nhẹ nhõm!

Anh đồng ý rồi!

Lấy Dương Gia Cửu là một quyết định vẹn cả đôi đường. Ít nhất, giữa bọn họ đều sẽ không làm khó đối phương, cũng không cần cái gọi là tình yêu.

Mà Bùi Lạc Phong, cô sẽ làm anh ta hiểu rõ hai chữ hối hận viết thế nào!

Thủ tục đăng ký được làm rất nhanh. Khi cùng Dương Gia Cửu ra khỏi Ủy ban, trong tay Tống Như đã có thêm một tờ giấy chứng nhận kết hôn.
QUẢNG CÁOAdskeeper

Bệnh vẩy nến biến mất trong 2 ngày với một phương pháp đơn giản

Rolex bán đồng hồ bản sao siêu rẻ nhân kỷ niệm 110 năm thành lập
Hóa ra kết hôn lại dễ dàng như vậy sao?

Ánh mặt trời rất chói mắt nhưng không có cách nào át đi ánh sâng của người đàn ông bên cạnh cô.

“Vậy… ngài Dương, tôi có thể xin ngài mấy phút không?” Tống Như gọi anh lại, trong giọng nói lộ ra sự khẩn trương. Cho dù đã nhận giấy kết hôn nhưng cô vẫn cảm thấy giữa mình và anh có khoảng câch rất lớn, nhưng đây hình như cũng là chuyện tốt.

Người đàn ông hơi nhíu mày vì hai từ ngài Dương, trong đấy mắt thoáng hiện ra vẻ lạnh lùng rồi biến mất, sau đó nói ra một từ: “Được.”

Tống Như vội đi tới mấy bước, theo sát anh lên xe.

“Cô muốn nói gì?” Mắt anh thẫm lại nhìn cô, tư thế ngồi dựa vào trên ghế cũng có vẻ rất cao quý.

“Bây giờ chúng ta là vợ chồng hợp pháp, nhưng chuyện của chúng ta… Tôi tạm thời không muốn công khai.” Tống Như cúi đầu, vặn vẹo đầu ngón tay, cẩn thận nói.

“Nguyên nhân.” Anh không từ chối luôn mà khẽ hỏi.
“Tôi muốn tự tay giải quyết một vài chuyên riêng, sẽ không tốn quá nhiều thời gian đâu!”

Dương Gia Cửu nghe lời này liền cười với vẻ ẩn ý, câu trả lời nói ra khỏi miệng lại vô cùng nguy hiểm: “Có thể! Nhưng cô chỉ cho tôi tối đa là ba tháng.”

“Ngày mai, tôi sẽ phái người đi đón cô.”

“Đón tôi?” Tống Như không kịp phản ứng, kinh ngạc nhìn về phía anh.

“Bây giờ cô đã là bà Dương, vợ chồng cần phải ở cùng một mái nhà.” Ánh mặt anh nhìn lướt qua giấy chứng nhận kết hôn mà Tống Như nắm chặt trong ta, trong lời nói có hàm ý khác.

Tống Như suy nghĩ một lát thấy hình như mình không có lý do gì để từ chối cả, vì vậy ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi đồng ý.”

Tống Như xuống xe ở đầu đường, nhìn chiếc xe Bently màu đen biến mất khỏi tầm mắt, chân của cô giống như đang bước trên bóng vậy. Không ngờ cô lại lấy chồng như vậy, hơn nữa còn lấy một người đàn ông rất nổi tiếng.

Trong lòng chấn động trước sau không có cách nào bình tĩnh lại được. Tống Như cố lấy lại tinh thần, sau khi bình tĩnh mới lái xe rời khỏi đó. Cô còn có rất nhiều chuyện phải làm!

Chiếc xe của Dương Gia Cửu đi qua hai con đường.

Ngón tay thon dài của anh tùy ý mở tờ báo, căn dặn trợ lý: “Bây giờ anh có thể nói cho ông cụ biết chuyện tôi đã kết hôn. Còn nữa, điều tra xem gần đây có phải Tống Như đã gặo chuyện gì đó không.”

Anh nhớ, hai năm trước cô là ảnh hậu trên màn ảnh, được khen là nữ thần để mặt mộc trong giới giải trí, nhưng vào thời điểm nổi tiếng nhất, cô đã chuyển ra phía sau hậu trường, từng có scandal với Bùi Lạc Phong - cậu chủ của giải trí Huy Hoàng.

Người phụ nữ như vậy lại chủ động tìm anh kết hôn, phía sau che dấu sự thật là gì?

Nghĩ dáng vẻ của người phụ nữ vừa nãy, đôi môi mỏng của anh cong lên thoáng cười.

Chương 3: Chuyện trả thù bắt đầu

Tống Như về nhà liền bắt đầu sắp xếp lại hành lý của mình. Ngày mai cô sẽ phải dọn đi.

Cô cũng biết hành vi của mình hôm nay quá lớn mật, không ngờ lại chặn một người đàn ông xa lạ ở của Ủy ban và kết hôn!

Nhưng cô không hối hận, người nên hối hận phải là đôi nam nữ rác rưởi kia mới đúng.

“Tiểu Như, anh là Lạc Phong đây. Em đang làm gì vậy, mau mở cửa đi.” Bùi Lạc Phong đứng ở ngoài cửa căn hộ của Tống Như, lo lắng gọi.

Không ngờ Tống Như đã lặng lẽ thay đổi mật khẩu của căn hộ. Có phải cô đã phát hiện ra chuyện của anh và Dương Vũ Mịch không?

“Sao anh lại tới đây?” Tống Như duy trì tâm trạng bình tĩnh, bây giờ còn chưa phải là lúc ngã bài với anh ta.

Bùi Lạc Phong nghi ngờ nhìn cô một lúc lâu nhưng không phát hiện ra có gì khác thường, anh ta chỉ cho rằng cô ngủ không ngon nên nói ra ý định mình đến đây: “Vũ Mịch bị thương, tối nay em qua thử vai thay cô ấy đi. Sua khi đến khách sạn, em nhớ đeo khẩu trang giả vờ bị ốm, chắc hẳn có thể dễ dàng giả mạo được.”

“Đi qua đó giả mạo sao?” Tống Như thoáng nheo mắt lại: “Chuyện Dương Vũ Mịch nằm viện, bên phía phóng viên cũng nhận được tin tức đi?”

Bùi Lạc Phong muốn cô đóng thế cũng nên động não trước chứ!

“Anh đã sắp xếp xong xuôi rồi. Người đại diện của Vũ Mịch cũng sẽ phối hợp với em. Hơn nữa Vũ Mịch vì em mới bị thương, em không đi cứu vãn cục diện giúp cô ấy thì thật quá tệ!”

Vai diễn này cô cùng quan trọng đối với sự nghiệp sau này của Dương Vũ Mịch, nếu không Bùi Lạc Phong cũng sẽ không chạy một chuyến tới đây.
Nhừn lời vô sỉ như vậy mà loại người như anh ta cũng có thể nói ra được. Lúc này Tống Như mới ý thức được, trước đây cô bị anh ta lừa thảm tới mức nào, thậm chí còn vài lần vất vả vì Dương Vũ Mịch… Hóa ra, giá trị của cô đối với anh ta cũng chỉ giới hạn như vậy thôi.

“Được, em đi.” Tống Như cố nén căm hận trong lòng, đồng ý gật đầu.

Nếu bọn họ ra sức yêu cầu cô đi như vậy, tối nay cô nhất định sẽ cố gắng diễn, không phụ lòng mong mỏi của bọn họ đối với mình.

“Em nhớ tới thử vai đúng giờ, đừng làm hỏng việc đấy!” Bùi Lạc Phong nhìn chằm chằm vào Tống Như nói.

Anh ta không nhìn ra sự thay đổi của cô mới xoay người rời khỏi đó, vội vàng đi an ủi Dương Vũ Mịch.

Tống Như bình tĩnh nhìn theo bóng anh ta rời đi, trong lìng thầm nói mình phải kiên định. Cô sẽ tận mắt nhìn thấy bọn họ bị hủy diệt!

Sau khi đóng cửa lại, cô ngồi lặng lẽ rất lâu mới lấy điện thoại di động ra, nói mọi chuyện cho chị Hy - người đại diện của mình.
“Không phải chứ? Có phải đầu anh ta bị kẹp cửa không? Anh ta bảo ảnh hậu như em đi thử vai thay cho Dương Vũ Mịch à? Với kỹ năng diễn xuất của Dương Vũ Mịch thì có xách giày cho em cũng không xứng, anh ta không sợ bị lộ sao?”

Ở đầu bên kia điện thoại, chị Hy tức giận vỗ bàn.

“Em đồng ý rồi.” Tống Như nhìn ảnh chụp chung được để trên mặt đất, vô cùng bình tĩnh nói.

“Em thật sự muốn đi sao?” Chị Hy hiểu rõ tính cách của Tống Như, nếu như cô đã quyết định thì ai cũng không ngăn cản được.

Tống Như nhẹ nhàng đá văng cái vali vướng bên chân, trên chiếc gương to hiện lên gương mặt bình tĩnh của cô: “Chị Hy, em biết chị quan tâm em, nhưng có một số việc em không thể không làm. Chị giúp em liên lạc với phóng viên của đài truyền hình, cứ nói em có tin tức lớn muốn tiết lộ cho bọn họ biết.”

“Trước đây em vờ ngớ ngẩn là bởi vì quá để ý tới tình cảm của em và Bùi Lạc Phong, quá tin tưởng anh ta. Bây giờ em đã nhìn thấy rõ ràng rồi. Nếu bọn họ dám nhiều lần lợi dụng em, vậy sẽ phải trả giá đắt vì điều này.”

Lời nói của cô làm cho chị Hy - người đại diện đặc biệt vui mừng. Chị ấy thật lòng đi theo Tống Như, vẫn không rời không bỏ chính là chờ ngày cô tỉnh táo lại.

“Em yên tâm, chị vĩnh viễn đứng ở bên phía em!” Chị Hy dừng lại hỏi: “Nhưng em tính làm thế nào?”

“Anh ta dám để em đi thử vai thay cho Dương Vũ Mịch là đoán chắc em không dám lộ mặt. Vậy thì em lại công khai thân phận của em ở trước mặt mọi người, đúng lúc mượn cơ hội vạch trần chuyện năm đó đã ký hợp đồng không công bằng với Giải trí Huy Hoàng.”

“Chị đã hiểu rồi, em cứ thoải mái mà làm, chị sẽ cố gắng hết sức phối hợp với em.”

ẢNH HẬU CỦA CHÀNG TỔNG
Chương 4: Nội bộ quyết định vai diễn

Tống Như hít sâu một hơi, có chị Hy giúp cô như thế, xem như chuyện này đã thành công một nửa.

“Thật ra lần này Dương Vũ Mịch không chỉ muốn em thay cô ta thử vai thôi đâu, cô ta chắc đã định dựa vào trợ giúp của Bùi Lạc Phong đối với cô ta để lũng đoạn các nguồn lực trong ngành diễn suất của công ty. Đương nhiên, đây cũng không phải là lần đầu tiên, cho nên chúng ta phải tìm được chứng cứ.”

Không đợi chị Hy ở đầu bên kia điện thoại mở miệng, Tống Như đã nói tiếp: “Hơn nữa, cô ta đang mang thai đứa con của Bùi Lạc Phong.”

Chị Hy xì một tiếng khinh miệt: “Bọn họ đúng là một đôi nam nữ khốn kiếp!”

Bọn họ yêu đương vụng trộm thì thôi, còn muốn bảo Tống Như đóng thế Dương Vũ Mịch, không biết xấu hổ cũng phải có giới hạn chứ!

Tống Như đã suy nghĩ rất rõ ràng, cô không thể một mình đau khổ được. Bọn học đối xử với cô thế nào, cô sẽ trả lại tất cả, hơn nữa còn là gấp bội.

Mấy giờ sau, Tống Như hóa trang sơ qua, đeo khẩu trang và đội mũ xuất hiện ở trong khách sạn thử vai theo đúng giờ hẹn.

Cô vừa bước vào phòng lớn, Huy -người đại diện của Dương Vũ Mịch đã đi tới, vừa đi vừa cố ý la hét: “Ôi, Mịch Mịch, sao cô bị bệnh nặng thế? Cô đi nhanh với tôi chuẩn bị một chút, đừng để cho đạo diễn Trần phải đợi lâu!”

Không ngờ với kỹ năng diễn xuất nát như Dương Vũ Mịch, lại có người đại diện có kỹ năng diễn xuất ngược lại không tệ.

Mấy câu nói đó hoàn toàn là kêu cho người khác nghe, mục đích là muốn để cho mọi người biết anh ta xuống tầng đón người phụ nữ đeo khẩu trang và mũ này chính là Dương Vũ Mịch.

Trò hay vẫn còn ở phía sau, Tống Như cũng khồn vội vạch trần anh ta.

Cửa thanh máy vừa khép lại, Huy đã tức giận trừng mắt nhìn Tống Như, không vui khiển trách: “Cô xem thử bây giờ đã là mấy giờ rồi? Cô còn xem mình là nhân vật lớn nữa sao? Không ngờ sát giơc tôi bảo mới tới?”
Giọng điệu của anh ta ngạo mạn không khác gì Dương Vũ Mịch, coi Tống Như là nô lệ có thể hô tới quát lui.

Nếu không phải trước đây bị tình cảm dối trá của Bùi Lạc Phong che mờ đôi mắt, nếu như cô không lùi lại phía sau hậu trường, vẫn hoạt động ở trước màn ảnh lớn, nhân vật nhỏ như Huy nhìn thấy cô, thậm chí còn chẳng dám ngẩn đầu lên chứ nói gì tới kêu gào, quát tháo cô như bậy giờ?

Mí mắt Tống Như rũ xuống. Hóa ra ở trong mắt bọn họ, cô sống chẳng khác nào một trò cười.

Cố ép xuống sự tự giễu và bất lực xuống đáy lòng, ánh mắt Tống Như đã bình tĩnh lại.

Cô thóang nghiêng đầu, ho khan vài tiếng giải thích: “Trong đoàn làm phim này có rất nhiều người đều từng gặp Dương Vũ Mịch, tôi không muốn vừa vào cửa đã bị nhận ra, cho nên muốn chuẩn bị tốt một chút.”

Cô vừa nói vậy, Huy mới phát hiện ra hôm nay cô hóa trang quả thật rất giống với Dương Vũ Mịch mọi khi, màu phấn nền đặc biệt trắng, hai mặt dán mí cũng rất dày, sau khi đeo khẩu trang vào chỉ thoáng nhìn qua, người không quen sẽ thật sự tưởng cô là Dương Vũ Mịch.

“Cậu Phong đã thu xếp xong hết mọi chuyện rồi, chờ lát nữa cô chỉ cần giả vờ ngất xỉu ở trước mặt đạo diễn Trần là đủ rôi.”
Bọn họ cho rằng chỉ làm như vậy là có thể nhận được vai diễn này à?

“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?” Tống Như kinh ngạc không hiểu nhìn anh ta: “Vai diễn của đạo diễn Trần dễ lấy như vậy từ khi nào thế?”

“Cô tưởng bây giờ là thời đại nào chứ! Đi mau đi!” Dáng vẻ Huy vô cùng chắc chắn, dường như đã sớm đoán được kết quả.

Tống Như chợt nhíu mày. Chẳng lẽ do nội bộ quyết định?

Cho dù Dương Vũ Mịch muốn vai diễn là một vai nữ số ba, nhưng thật ra manh mối chính trong cả bộ phim đều được triển khai xoay quanh cuộc đời bi thảm của nữ số ba Trần Nhi này. Toeng bộ phim, Trần Nhi bị bắt phải lấy một người đàn ông không yêu mình, bị ép tới phát điên. Cho dù loại vai diễn này có cát xê không cao, nhưng nếu như diễn tốt, tuyệt đối sẽ lập tức khiến cho mọi người trong giới diễn xuất phải kinh ngạc.

Bùi Lạc Phong đúng là đã cẩn thận suy tính cho Dương Vũ Mịch!

“Vũ Mịch à, đây là chỗ của cô. Cô không khỏe, nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi.” Huy cao giọng kêu lên.

Tống Như kéo vành mũ xuống thấp, bước nhanh tới và “Ừ” một tiếng.

Cũng trong lúc đó, Dương Gia Cửu nhận được tin tức Tống Như hóa trang, giúp Dương Vũ Mịch thử vai, lông mày anh nhướng lên. Hình như chuyện này còn thú vị hơn anh tưởng rồi.

“Lập tức chuẩn bị xe.”

Đó cũng không phải là một sân khấu quá chói mắt, nhưng anh đột nhiên muốn xem thử dáng vẻ của Tống Như khi diễn kịch.

ẢNH HẬU CỦA CHÀNG TỔNG
Chương 5: Kỹ năng diễn xuất cấp ảnh hậu

Dần dần, trong trường quay nhỏ đã chật cứng người ngồi. Sau khi đạo diễn vào hiện trường, từng diễn viên đi lên sân khấu chuẩn bị thử vai.

Tống Như đeo khẩu trang, tóc rối bù, chỉ lộ ra đôi mắt đã được trang điểm đậm và dán mi giả dày. Cô và Huy ngồi ở bên trái sân khấu, yên tĩnh nhìn về phía sân khấu. Nếu là người quen biết với cô sẽ biết bây giờ cô đã tiến vào trạng thái thử vai.

Huy khẽ nói ở bên tai Tống Như: “Giả vờ nhìn kịch bản, khi lên sân khấu thì tùy tiện diễn một chút rồi giả vờ ngất xỉu, sau đó tôi sẽ đưa cô quay về phòng,nhiệm vụ của cô lại được hoàn thành rồi.”

“Sau đó, vai diễn này là của Dương Vũ Mịch sao?” Tống Như giả vờ kinh ngạc hỏi.

Mọi người đều dựa vào thực lực, nhưng Dương Vũ Mịch dựa vào thủ đoạn xấu xa của Bùi Lạc Phong.

“Đó là chuyện đương nhiên, cô cứ diễn “ngất xỉu” tốt là được, tuyệt đối đừng tăng thêm vai diễn linh tinh cho mình.” Huy nói xong liền đứng dậy đi nghe điện thoại.

Cảnh cáo của Huy ngược lại đã làm cho Tống Như tỉnh ngộ. Cô cúi đầu nhìn kịch bản, môi đỏ mọng dưới khẩu trang hơi cong lên, trọng lòng đã có ý định.

Lúc cô ngẩng đầu lên, bởi vì thông cảm cho cuộc đời nhân vật Trần Nhi mà hai mắt đẫm nước.

Nhân viên công tác đi tới bên cạnh cô: “Vũ Mịch, tiếp theo là đến lượt cô đấy.”

Tống Như gật đầu đứng dậy, vì không để cho Huy nhìn ra kế hoạch của cô, cô còn cố ý giả vờ ho khan vài tiếng.

Huy nhân cơ hội này mở miệng giải thích: “Mấy ngày qua, Vũ Mịch quay phim mệt mỏi nên mới bị bệnh, bây giờ cô ấy còn đang sốt cao. Nhưng cô ấy rất coi trọng vai diễn này, không để ý đến sự phản đối của tôi, vẫn kiên trì muốn tới tham gia thử vai.”

Anh nói xong còn cố ý làm ra vẻ đau lòng nhìn Tống Như, cười gượng lắc đầu.

Huy nói câu này xong, Tống Như lại nhận thấy được ánh mắt những người xung quanh nhìn cô đã thay đổi.
Trong đó là hâm mộ, ghen ghét, đồng thời độ nhiên có thêm vài phần khâm phục.

Trong lòng Tống Như thầm cười lạnh: Vì thiết lập cho Dương Vũ Mịch một hình tượng lương thiện, yêu nghề, Bùi Lạc Phong đúng là đã phiền lòng rồi. Cứ chờ xem, cô sẽ không để cho bọn họ thực hiện được ý định đâu. Thiết lập hình tượng về Dương Vũ Mịch chắc anh ta sẽ sụp đổ trong ngày hôm nay.

Tống Như bước chậm lên sân khấu, cho dù đội mũ và khẩu trang, nhưng bởi vì Huy vừa giải thích, đạo diễn Trần chỉ nhìn cô thở dài, không nói gì thêm.

Cô nhẹ nhàng tháo mũ, thả tóc dài xuống và vén ra sau tai, chỉ dùng khẩu trang che mặt.

Sau đó cô chậm rãi xoay người, đi lòng vòng ba vòng ở trên sân khấu, thoạt nhìn giống như là động tác vô thức, nhưng cô đã bắt đầu tiến vào trạng thái biểu diễn.

Ở dưới sân khấu, Huy nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, chuẩn bị lát nữa sẽ giả vờ hoảng hốt lo sợ, xông lên đỡ lấy Tống Như bị ngất xỉu.

Nhưng khôgn ngờ Tống Như đột nhiên xoay người, không chỉ không ngất xỉu, ngược lại quỳ gối trên sân khấu mà khóc, tiếng khóc ban đầu còn yếu ớt sau đó lớn dần, vai cũng theo đó khẽ run rẩy, từ trong cổ họng nghẹn ngào nói ra một lời thoại: “Sao anh có thể bỏ em lại một mình?”
Vừa dứt lời, cô ngẩng đầu lên, bước mắt theo khóe mắt vừa vặn chảy xuống.

Đây mới là kỹ năng diễn xuất chứ!

Tất cả đạo diễn và nhân viên công tác ở đây đều xúc động trước cảnh tượng như vậy.

Cảnh diễn khóc quan trọng nhất của nhân vật Trần Nhi này được Tống Nhi nắm bắt rất chuẩn! So với mấy diễn viên biểu diễn khóc vừa rồi, vẻ mặt của cô càng chân thật hơn, làm cho khán giả cảm giác như chính mình trải qua.

Dựa theo trên kịch bản miêu tả, sau khi Trần Nhi bị vứt bỏ đã đau đớn đến mức không muốn sống nữa, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt. Nhưng Tống Như biểu diễn không chỉ là Trần Nhi đè nén đau khổ trong lòng, trái lại còn có một cảm giác tắm trong lửa còn sống lại.

Khi cô ngồi ở trên sàn sân khấu, dùng hai tay ôm lấy hai đầu gối mà nói ra câu thoại thứ hai, tất cả mọi người đã không nhịn được mà vỗ tay khen ngợi đoạn biểu diễn của cô. Trong giây lát, trong trường quay nhỏ vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Đây cũng không phải là lần thử vai đơn giản, hoàn toàn là kỹ năng diễn xuất cấp bậc sách giáo khoa, lập luận suy diễn về nhân vật Trần Nhi này quá sắc sảo, làm người ta đã gặp qua là không thể quên được!

Đạo diễn Trần ngồi ở trên ghế hít sâu một hơi, tỏng mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên: “Chính là cô ấy, Trần Nhi mà tôi muốn tìm chính là cô ấy!”

Lúc này, đạo diễn trợ lý tuyên bố: “Người diễn nữ số ba Trần Nhi là Dương Vũ Mịch.”

Tống Như chậm rãi từ trên sân khấu đứng lên, thấy vẻ hưng phấn trong mắt của Huy, đôi môi mỏng dưới khẩu trang hơi cong lên. Đừng nóng vội, vai điẽn của tôi còn chưa diễn xong đâu.

Ở hàng cuối cùng của trường quay nhỏ, người đàn ông cao quý giống như một hoàng đế đang gác hai tay chồng lên nhau, đặt trên chiếc quần tây, ánh mắt lạnh lùng cao ngạo dừng lại ở trên mặt của Tống Như, từ trong đấy mắt anh thoáng hiện ra chút kinh ngạc.

Người lạnh lùng tàn khốc giống như anh cũng bị kỹ năng diễn xuất vừa rồi của cô làm chấn động. Người từng là ảnh hậu giải Kim Vũ quả nhiên không tầm thường. Mà anh không bỏ qua chính là tâm trạng nhẫn nhịn của người phụ nữ này.

ẢNH HẬU CỦA CHÀNG TỔNG
Chương 6: Cô là ai

Đạo diễn Trần cầm lấy kịch bản và đứng lên. Ông ta không ngờ kỹ năng diễn xuất của Dương Vũ Mịch lại đột nhiên được nâng cao nhanh như vậy. Lúc đầu ông ta cũng ở dưới áp lực của Giải trí Huy Hoàng mới phải mời cô ta tới thử vai, thật ra có chút không cam lòng.

Nhưng biểu diễn của Dương Vũ Mịch vừa rồi vượt quá tưởng tượng của ông ta. Kỹ năng diễn xuất như vậy, cho dù là đóng vai nữ chính cũng dư sức.

Đạo diễn thỏa mãn nhìn Tống Như đang chuẩn bị xuống khổi sân khấu, ông ta ra hiệu cho trợ lý tiếp tục thử vai.

Nhưng vào lúc này, hậu trường đột nhiên có người kêu lên một tiếng:" Dương Vũ Mịch biết diễn khóc à? Đây đúng là chuyện cười trong thiên hạ rồi."

Mọi người theo tiếng kêu nhìn lại, thấy Tô Kỳ Kỳ đóng nữ số 1 đi ra, chỉ vào Tống Như đang đứng ở trên sân khấu nói: “Tôi dám khẳng định cô tuyệt đối không phải là Dương Vũ Mịch. Cô chắc là được Dương Vũ Mịch mời tới diễn thay đúng không? Tôi thật sự rất muốn biết gương mặt của cô dưới khẩu trang rốt cuộc là thế nào?”

“Tô Kỳ Kỳ, cô đang nói linh tinh, cẩn thận tôi kiện cô tội phỉ báng đấy!” Trong lòng Huy thầm nghĩ hỏng bét rồi, vội vàng chạy qua ngăn cản ở trước mặt Tống Như.

“Anh muốn kiện tôi phỉ báng sao? Cũng được thôi! Anh cứ cho mọi người xác nhận xem cô ấy có thật sự là Dương Vũ Mịch không đã.”

“Vũ Mịch đang bệnh rất nặng, lúc này nếu cô ta bỏ khẩu trang xuống sẽ lay bệnh cho những người khác mất. Vũ Mịch nhà chúng tôi sẽ không ích kỷ như vậy.” Huy vẫn cố gắng hết sức cãi lại.

“Không dám thì nói là không dám, cần gì phải kiếm lý do dở tệ như vậy chứ.” Tô Kỳ Kỳ bĩu môi khinh thường: “Anh thật sự tưởng rằng những người đang ngồi đây đều là những kẻ đần độn không có kiến thức y học thông thường sao?”

"Cô… " Huy bị nói cho không biết mở miệng thế nào, chỉ có thể không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Tống Như, bảo cô bất kể thế nào cũng không nên kéo khẩu trang xuống.

“Đạo diễn, làm sao bây giờ?” Trợ lý đạo diễn nghe được tiếng bàn luận xung quanh càng lúc càng lớn: “Có rất nhiều phòn viên ở đây, có thể…”

Đạo diễn Trần nhíu mày nhìn Tống Như trên sân khấu với vẻ mặt phức tạp.

“Cô Dương, cô muốn cho mọi người một điều bất ngờ à? Trong thời gian này, có phải cô đã lén vất vả rèn luyện kỹ năng diễn xuất không?” Có phóng viên tranh hỏi trước.
Tiếp theo những người khác cũng vây lại, trong lúc hỗn loạn Huy bị đẩy ra bên ngoài đám đông.

“Cô Dương, có phải cô thật sự bị bệnh nặng như vậy không? Vì sao cô không chịu tháo khẩu trang xuống?”

“Cô rốt cuộc có phải Dương Vũ Mịch không?”

Tống Như chậm rãi cúi đầu, liếc nhìn Huy đang lo lắng bên ngoài đám đông. Cô chính là muốn làm cho Dương Vũ Mịch thân bại danh liệt. Giống như làm ra quyết định gì đó, cô hít sâu một hơi, tháo khẩu trang xuống ở ngay trước mặt mọi người.

Cô bái lạy đạo diễn Trần một cái: “Đạo diễn Trần, xin lỗi, tôi không phải là Dương Vũ Mịch.”

Từ Dương Vũ Mịch - một ngôi sao bình hoa đang mong được nổi tiếng trong giới giải trí đã biến thành Tống Như nhiền lần đoạt được vòng nguyệt quế ảnh hậu, đã rời khỏi màn ảnh hơn hai năm, tất cả mọi người đều bối rối. Từ sau khi Tống Như rời khỏi giới diễn xuất, cô đã không còn nổi tiếng như lúc trước nữa, không ngờ bây giờ rơi xuống tình cảnh phải thay người khác thử vai!

“Chuyện gì xảy ra vậy? Dương Vũ Mịch đâu?”

“Tống Như, cô đã rời đi hơn hai năm, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện ở đây?”
“Vì sao cô lại muốn thử vai thay cho Dương Vũ Mịch, chẳng lẽ cô muốn mượn cơ hội này để trở lại một cách phô trương?”

“Chúng tôi đều biết sau khi cô rời khỏi màn ảnh, Giải trí Huy Hoàng đã ra sức nâng đỡ Dương Vũ Mịch, còn muốn để cho cô ấy tiến vào giới điện ảnh quốc tế. Lúc này cô xuất hiện, có phải cô có ý âm mưu thay thế vị trí của Dương Vũ Mịch không?”

Thật sự có rất nhiều câu hỏi, trong giây lát Tống Như không biết phải trả lời người nào trước, không biết phải trả lời như thế nào.

“Cô đã sớm bị khán giả lãng quên rồi…”

“Cho dù diễn tốt nhưng không có ai nâng đỡ thì cũng vô dụng thôi!”

Các nhân viên công tác ở đây đều cảm thấy mình bị lừa,trong đó có cả đạo diễn Trần. Ông ta thở dài nặng nề. Nếu trước đó, dưới tình huống Tống Như nói cho ông ta biết, ông ta nhất định sẽ vui mừng tới mức ngủ không yên vì mời được cô tới diễn. Nhưng bây giờ, cô lừa gạt tất cả mọi người.

Tống Như bị các phóng viên bao vây, thậm chí bị đẩy ra giữa sân khấu, không có cách nào thoát thân, lúc này chủ đầu tư của bộ phim nghe tin chạy tới, hét lớn với Tống Như ở trên sân khấu: " Cô tính là ai mà dám tự ý quyết định thử vai thay Vũ Mịch, cô cũng xứng sao?"

Giọng nói chói tai vang vọng xung quanh trường quay nhỏ, Tống Như lặng lẽ chịu nhịn tất cả những thứ này.

Cho dù cô dự đoán trước sẽ có tình huống như vậy, nhưng khi thật sự đối mặt, cảm giác nhục nhã này vẫn ép cô thở không nổi.

Lúc này, cửa lớn mở rộng, Dương Gia Cửu bước nhanh tới.

“Thật đúng là đáng buồn…”

Giọng nói của anh trầm lắng như ly rượu, khí thế lạnh lùng cao ngạo khiến cho người ta bị thuyết phục. Thấy anh đi thẳng tới, các phóng viên vội vàng tránh sang hai bên, nhường một lối đi cho anh. Đây chính là Tổng giám đốc của Giải trí Đại Thiên, nhân vật lớn hết sức quan trọng trong giới giải trí!