Truyện ngắn: Yêu anh, chờ anh, mất anh ️🎧

Tuổi thanh xuân của bạn đã có chuyện tình nào chưa,một câu chuyên dẫn đến một cái kết cho các bạn bên nhau trọn đời hay là một cái kết khi bạn quá nhút nhát để rồi vụt mất cơ hội có được người mình yêu?Tôi cũng đã từng có một chàng trai,chàng trai làm trái tim tôi lay động để rồi tôi lại mất anh…

9 năm trước…
Vào một ngày mưa gió,tôi - Một cô gái nhỏ bé giữa dòng người rộng lớn, cầm chiếc ô chạy vội đến trường.Bỗng,gió thổi ào đến cuốn chiếc ô của tôi đi.Tôi với tay theo chiếc ô nhưng gió đã cuốn nó đi mất rồi.Tôi co ro người vì lạnh,đột nhiên tôi chẳng cảm thấy mưa rơi vào đầu nữa,quay đầu sang đằng sau,tôi thấy một anh chàng đang cầm ô che mưa cho tôi.Tôi nhanh chóng cảm ơn và anh ấy hỏi:"Không có gì,anh có thể hỏi em tên gì được không?"Tôi trả lời rồi anh ấy hỏi có thể đi cùng tôi không,tôi đồng ý và rồi chúng bắt đầu quen nhau và trở thành bạn.Chúng tôi ngày càng thân nhau,đi đâu cũng có nhau.Bỗng một ngày,tôi cảm thấy trái tim tôi bắt đầu rung động,tôi bắt đầu ngại ngùng trước mặt anh ấy,tôi luôn cố tỏ ra hoàn hảo và tim cách để “cua đổ” anh ấy.

Rồi ngày ấy cũng đã đến,cái ngày mà chúng tôi đến với nhau,Dưới cây hoa Phượng,Phong nói anh ấy có chuyện muốn nói với tôi,tôi nói tôi cũng vậy.Anh nói:“Vậy em nói trước đi”,nhưng tôi bảo anh cứ nói đi vì tôi muôn chắc chắn rằng đây có lẽ là một lời tỏ tình từ anh.“Được rồi”,Anh nói tiếp:“Anh yêu em”.Tôi bật khóc,nước mắt cứ thế tuôn,giọt nước mắt của hạnh phúc.Tôi nói nhỏ:“Em cũng yêu anh”.Chúng tôi bắt đầu yêu nhau.

Ngày nào chúng tôi cũng vui vẻ,êm đềm nhẹ nhàng cho tới cái tuổi 20 ấy,anh hẹn tôi ra chỗ cây phượng,nơi anh đã tỏ tình tôi,Anh nói:"Anh phải đi du học rồi,3 năm sau anh mới về."Tôi bất ngờ,hỏi lại anh:"Anh đừng đùa nữa,em không tin đâu."Anh ngước mặt lên trời,nói:“Anh không đùa đâu”.Nhìn anh,tôi hiểu rằng anh không nói đùa,tôi dựa vào cây,tôi bần thẩn nghĩ,vậy tôi sẽ xa anh 3 năm sao?Liệu anh có quên tôi không?Anh sẽ vẫn yêu tôi chứ?Hàng đống câu hỏi trong đầu tôi,tôi bàng hoàng hỏi:"Vậy khi nào anh đi?"Anh nói rằng 10 phút nữa là anh phải đi.

Tôi cười trong đau đớn,cố gắng kìm lòng để không khóc.Tôi bảo anh về chuẩn bị trước rồi đi ra sân bay đi.Anh hỏi:"Em không buồn sao?"Tôi bảo tôi không buồn đâu vì tôi biết anh vẫn sẽ yêu tôi và quay trở về với tôi.Anh nghe vậy,xúc động bảo anh hứa sẽ về với tôi.Anh ôm tôi lần cuối trước khi đi rồi tạm biệt.

-----------------------2 tuần sau
Tôi nhận ra tôi đã dần quen với cuộc sống không có anh,tôi hay ngồi vẽ tranh,bắt đầu học đàn,…Từ khi anh đi,tôi có vẻ trầm tính hơn,bắt đâu học những môn nghệ thuật để thời gian trôi đi thật nhanh vì tôi nhớ anh lắm…

---------------------- 3 năm sau
Tại sân bay
Tôi đứng trong sân bay đã mấy tiếng trước rồi.Tôi bồi hồi nghĩ về anh,nghĩ về những kỉ niệm cũ nhất.Bỗng,chuông điện thoại reo lên,là anh gọi.Tôi mừng rỡ nhấc máy,vừa nhấc điênh thoại lên nghe,tôi nghe thấy giọng một người đàn ông,đây không phải giọng của Phong,đây là một người khác.Anh ta nói tiếng Anh,tôi cũng có biết tiếng Anh nên tôi cũng có thế dịch nôm na ra là Phong bị tai nạn và đã…chết rồi.Tôi hỏi anh ta là anh ta không nhầm chứ và anh ta bảo sẽ gưit cho tôi xem anh của Phong xem có đúng không.Tôi lóe lên tia hi vọng nhỏ nhoi,tôi xem anh và ngã bệt xuống,chính là anh ấy rồi,vậy tôi đã mất anh rồi sao?Tôi đi về nhà,mặt thất thần.Chợt,tôi thấy một lá thư trên bàn,tôi mở ra đọc,là của Phong!Tôi nhớ ra rồi,vào ngày anh đi,anh đưa cho tôi một lá thư và bảo tôi khi nhớ anh.Tôi mở thư ra đọc.Bức thư chủ yếu nói rằng anh đang rất nhớ tôi,anh nói muốn tôi luôn yêu đời,anh ấy nói muốn viết những lời này vì anh sợ rằng sẽ có ngày giọt nước mắt của em sẽ buồn,anh nói tôi hãy luôn tỏa sáng như ánh nắng mùa Hạ-Tên của tôi.Tôi đọc xong,môi khẽ cười.“Đúng vậy”,tôi nói thầm.Tôi đã có một mối tình đẹp rồi,tôi đã yêu anh ấy rồi,chắc chắn anh ấy sẽ không thích bộ dạng này của tôi đâu.
Tôi bắt đầu mở cửa sổ ra,trang điểm lại,đón chào một ngày đẹp trời và tiếp tục sống một cuộc đời ý nghĩa…

1 Like